📞

Bếp Việt trên đất Mỹ - Khi ẩm thực trở thành sứ giả văn hoá

20:04 | 28/02/2026
Tôi sinh ra và lớn lên tại Hà Nội – mảnh đất nghìn năm văn hiến. Chồng tôi là người gốc Huế – vùng cố đô trầm mặc bên dòng sông Hương. Hai vùng đất từng là kinh đô, nơi ẩm thực mang nhiều lớp tinh tế, nay cùng hiện diện trong hành trình trải nghiệm ẩm thực tại một căn bếp Việt trên đất Mỹ: d’Annam Vietnamese Restaurant.

Khi một tờ báo 170 năm tuổi viết về ẩm thực Việt

Ngày 20/2/2026, chuyên mục Dining của Richmond Times-Dispatch – tờ nhật báo có lịch sử hơn 170 năm tại bang Virginia – đăng bài viết với tiêu đề: “Served with sincerity: d’Annam Vietnamese Restaurant opens in Henrico.” Ngay từ tiêu đề, cụm từ “Served with sincerity” – phục vụ bằng sự chân thành – đã cho thấy cách tiếp cận: đây không chỉ là một nhà hàng mới, mà là câu chuyện về cách người Việt làm nghề.

Bài báo phân tích cách ninh nước dùng, cấu trúc món phở và triết lý của chủ quán, xem đây là nơi mang đến không chỉ hương vị mà còn là văn hoá Việt Nam.

Ẩm thực Việt đã xuất hiện nhiều trên truyền thông quốc tế. Tuy nhiên, việc một tờ báo địa phương lâu đời dành riêng một bài chuyên đề cho một nhà hàng Việt vẫn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó là dấu hiệu cho thấy ẩm thực Việt đang được nhìn nhận như một phần của đời sống bản địa, không còn là trải nghiệm ngoại lai.

Với tôi – một người Hà Nội đang sống tại Mỹ – đó là sự ghi nhận đáng trân trọng.

d’Annam – giữ cấu trúc, giữ bản sắc

d’Annam được xây dựng bởi anh Huy Nguyễn, người gốc Bắc, và vợ anh, chị Mimi Lê, người Huế. Họ không chỉ mở nhà hàng, mà còn tạo dựng một không gian văn hoá.

Sau bữa ăn, chúng tôi có dịp trò chuyện cùng chị Mimi. Điều chị quan tâm không phải là mở rộng nhanh, mà là cách truyền tải đúng giá trị.

“Việt Nam không chỉ có đồ ăn. Nhiều người Mỹ vẫn nghĩ đến chiến tranh. Nếu họ từng ăn món Việt, họ có thể thấy ngon, nhưng không phải ai cũng hiểu văn hoá phía sau,” chị nói.

Không gian quán mang hơi thở Huế với nhiều vật dụng được mang từ Việt Nam sang.

“Em muốn khi bước vào đây, họ có thể cảm nhận được Việt Nam.”

Nhà hàng, vì thế, không chỉ là nơi ăn uống, mà là nơi kể câu chuyện văn hoá.

Phở – phổ biến nhưng không phải lúc nào cũng đúng

Phở tại Mỹ không còn xa lạ. Nhưng sự phổ biến đôi khi đi kèm với những thay đổi.

“Phần lớn phở ở đây theo kiểu miền Nam, trong khi phở có nguồn gốc từ miền Bắc,” chị Mimi chia sẻ.

Thực đơn d’Annam có dưới mười món. Một số chi tiết được điều chỉnh để phù hợp thực khách địa phương, nhưng nguyên tắc cốt lõi vẫn được giữ.

“Nước dùng phải ninh ít nhất bảy tiếng. Nếu đã làm thì phải làm cho đúng.”

Giữ cấu trúc món ăn, trong môi trường đa văn hoá, là một lựa chọn có ý thức. Đó là cách họ giữ lại bản sắc.

Những câu chuyện tiếp nối

Câu chuyện tại Virginia khiến tôi nhớ đến Healthy Phở tại Florida.

Từ khi còn ở Hà Nội, tôi từng nhiều lần đến quán Bún Bò Huế O Xuân. Con gái của chủ quán, chị Kim Anh, lớn lên giữa hai nền ẩm thực Hà Nội và Huế.

Sau này sang Mỹ, chị cùng chồng là anh Cường Ưng mở Healthy Phở.

Chị từng thành công trong ngành nail, nhưng quyết định chuyển sang ẩm thực – một lựa chọn khó khăn hơn.

Healthy Phở không thay đổi cấu trúc món ăn để dễ bán. Bún chả Hà Nội, bún bò Huế vẫn giữ cách nấu truyền thống.

Hai nhà hàng, hai tiểu bang, hai gia đình không quen biết. Nhưng họ có cùng một điểm chung: ý thức rằng mỗi món ăn mình phục vụ đều mang theo hình ảnh Việt Nam.

Ẩm thực và cách một nền văn hoá được nhìn nhận

Ngày càng nhiều nội dung quốc tế nói về ẩm thực Việt Nam. Hình ảnh Việt Nam trong mắt thế giới đang dần thay đổi – từ ký ức chiến tranh sang trải nghiệm văn hoá.

Trong sự thay đổi đó, những người Việt làm ẩm thực tại nước ngoài đóng vai trò quan trọng.

Ẩm thực, khi được làm nghiêm túc, không chỉ là kinh doanh. Đó còn là cách bảo tồn văn hoá.

Từ Virginia đến Florida, những căn bếp Việt không chỉ phục vụ món ăn, mà còn lưu giữ bản sắc.

Giữ cấu trúc món ăn, giữ thời gian ninh nước dùng, giữ cách nêm nếm – đó không chỉ là kỹ thuật, mà là sự lựa chọn.

Mỗi món ăn được phục vụ không chỉ để làm hài lòng thực khách, mà còn để kể một câu chuyện.

Một câu chuyện về quê hương.

Một câu chuyện về bản sắc.

Một câu chuyện về cách Việt Nam hiện diện trên đất nước khác.

Sự hiện diện ấy không bắt đầu từ những điều lớn lao.

Mà từ những điều giản dị:

Một căn bếp.

Một hương vị được giữ nguyên.

Và những con người kể câu chuyện Việt Nam bằng chính công việc của mình.